Vĩnh Bảo Bang

hehehe
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Lời thú tội của thần đồng Toán học làm gái bán hoa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
remi
Ma mới
Ma mới
avatar

Tổng số bài gửi : 8
Join date : 17/06/2009

Bài gửiTiêu đề: Lời thú tội của thần đồng Toán học làm gái bán hoa   Mon Aug 31, 2009 10:12 am

Sufiah Yusof quyết định kể lại quá trình trở thành gái
bán dâm của mình khi bị phát hiện ra cô từng là thần đồng Toán học. Cô
cũng đang học thạc sĩ kinh tế nhưng lại làm công việc bán thân 130
bảng/giờ.
Lời thú tội gây sốc



Sufiah Yusof (Ảnh: ggpht.com)

gái mang vẻ đẹp châu Á này cho biết, có lúc cô kiếm được 1.000 bảng từ
bán thân, số tiền này đã tạo cho cô một cuộc sống sung túc hơn từ khi
bắt đầu bước chân vào Trường Đại học Oxford năm 13 tuổi.
“Khách hàng thích cách tôi ’khuấy động’ tâm hồn và cơ thể họ”, cô khoe trong một cuộc phỏng vấn thẳng thắn với tờ News of the World.
Đó
là khúc rẽ nghiệt ngã cho một cuộc đời tưởng chừng như đầy hứa hẹn,
bỗng chốc rơi vào bi kịch khi cô kiệt sức dưới sức ép từ cách dạy dỗ
con quá tàn ác của cha mình.
8 năm đã trôi qua,
hiện ông đang ở tù vì tội quấy rối tình dục hai em học sinh. Sufiah đã
tự nhủ rằng công việc thảm hại này của cô chính là câu trả lời cho tất
cả các rắc rối mà cô gánh chịu.
Bên trong lớp vỏ bọc
"Tôi
có một cuộc sống tốt, và tôi hoàn toàn tự chủ" - Sufiah nói. "Tôi ghét
cuộc sống đơn điệu này khi mà việc giám hộ đã bị lợi dụng. Sự thật khác
xa như vậy".
Cô vẫn bị ám ảnh bởi quãng thời gian
tuổi thơ kinh hoàng khi phải học các kỹ năng tính nhẩm. Cô đã phải học
toán hàng ngày trong căn phòng lạnh cóng, chỉ để giúp cô tập trung hơn.
Sufiah
rất nghiêm nghị và thờ ơ khi nói về tuổi thơ của mình. “Khi tôi lớn lên
một chút, tôi bắt đầu mâu thuẫn với cha. Đôi khi ông ấy quá bạo lực.
Ông chính là người đã đẩy tôi đến con đường này. Ngay từ bé, tôi đã dạn
dĩ hơn so với những cô bé bằng tuổi. Tôi lớn quá nhanh.
Từ
năm 11 tuổi, tôi đã phải học toán suốt ngày trong một căn phòng lạnh
cóng mà theo tôi đó là cách để tăng sự tập trung. Tôi không có bạn bè.
Tôi không thuộc nhóm Nữ hướng đạo. Bố tôi nói ở đó họ không dạy những
giá trị văn hóa của Hồi giáo. Tôi khó có thể chơi được với những đứa
trẻ khác. Tôi phải học quá nhiều trong nhiều năm liền, những năm đáng
lẽ ra tôi phải được vui chơi”, cô nói.
Năm 12 tuổi
Sufiah vượt qua kỳ thi toán trình độ A và bắt đầu học tại Trường Cao
đẳng St Hilda, Oxford. “Đó là một nơi rất tuyệt nhưng tôi còn quá trẻ.
Năm 15 tuổi, tôi muốn tự làm chủ cuộc đời mình và tôi đã trốn chạy".
Cuối kỳ học, thay vì đi về nhà, cô nghĩ “mình đã có 15 năm bị hành hạ
cả thể xác lẫn tình cảm rồi” và cô bỏ đi.
“Tôi
không thể chịu đựng được ý nghĩ phải về nhà. Lúc đó tôi có 200 bảng
tiền tiết kiệm và tìm một căn phòng rẻ tiền ở London với giá 14
bảng/đêm. Sau một tuần, tôi chuyển đến một căn phòng rẻ tiền khác ở
Bournemouth. Tôi biết tôi có thể tồn tại dựa vào sức của mình”.
Bố
cô tưởng cô mất tích và sau khi cảnh sát tìm thấy cô trong một quán cà
phê, Sufiah nói cô không muốn về nhà và đã được Hội cứu trợ xã hội
Bournemouth nuôi dưỡng. “Tôi ở với hai gia đình rất tốt với tôi. Bố mẹ
có gọi điện bảo tôi về nhà nhưng tôi không thích”.
Giàu có
Sufiah
từng làm trợ lí hành chính cho một cơ quan, với mức lương 16.000 bảng
mỗi năm, tại Manchester bốn tháng trước. Món nợ của cô tăng nhanh lên
tới 3.500 bảng cho việc thuê nhà và tiêu dùng.
“Tôi
đã đọc quyển nhật kí Belle De Jour của một cô gái gọi người London và
thực sự bị cuốn hút. Khi thấy người phụ nữ trong trắng này mặc những bộ
váy đắt tiền, tôi tự hỏi tại sao mình không nghĩ đến nghề này”. “Tôi
tìm kiếm các công ty môi giới mại dâm trên Internet và đã thấy một địa
chỉ có vẻ khá chuyên nghiệp. Tôi đã gửi những bức ảnh của mình cho họ
và ảnh tôi đã được đăng trên trang web đó”. Vài ngày sau khi đăng ảnh,
Sufiah được gọi “đi chơi” với vị khách đầu tiên.
“Anh
ta chờ tôi ở quầy rượu Hilton. Tôi hi vọng anh ta già hơn nhưng khi
gặp, tôi thấy anh ta thật đáng yêu. Anh ta chỉ khoảng hơn 20, cao to và
đẹp trai. Tôi không thể tin nổi mình nhận tiền để quan hệ với người
thanh niên này”.
Kể từ sau đó, Sufiah sống dựa vào
những người khách giàu có và gặp gỡ khoảng 5-10 người đàn ông mỗi tuần.
Những “mỏ tiền” của cô thường tặng cô những bộ quần áo đắt tiền, những
chiếc túi xách tay sang trọng, những chuyến du lịch trên du thuyền và
thậm chí đi du ngoạn trên những chiếc máy bay.
Sufiah
khoe, một buổi tối, cô có thể kiếm được hơn 1.000 bảng bằng cách ăn tối
với một ông khách và qua đêm với ông ta. Một người đàn ông đã hỏi, mỗi
năm tôi kiếm được bao nhiêu tiền. Tôi nói với ông ta là 60.000 bảng.
Ông ta nói: “Tôi sẽ gửi số tiền đó vào tài khoản ngân hàng cho em và
mua thêm cho em 1 căn hộ chỉ cần em hãy làm nhân tình của tôi”.
“Nhưng
tôi không muốn thế vì tôi cảm thấy vui với những việc mình làm. Bây giờ
không biết tôi có thể quay trở lại một cuộc sống bình thường - xem các
chương trình dài kỳ trên truyền hình và có những cuộc quan hệ chán nản
được hay không. Tôi đã quen với việc được đối xử như một công chúa rồi”.
“Khách
của tôi đều tôn thờ tôi như với một nàng công chúa. Tôi đã được một
chàng trai gặp ở thành phố London dẫn đi mua sắm trên đường phố Bond.
Anh ta mua cho tôi một bộ váy màu đen tuyệt đẹp hiệu Gucci giá 700 bảng
sau đó dẫn tôi đến cửa hàng Selfridges và bảo tôi hãy chọn cho mình một
chiếc túi xách tay mà tôi thích”.
Và cô đã chọn một
chiếc túi hiệu Gucci có giá 600 bảng. “Bình thường tôi là một cô gái
chỉ xài đồ của Primark và Topshop! Lúc đó tôi cảm giác mình giống như
Julia Roberts trong phim Người đàn bà đẹp vậy”.
Trở lại "lối" cũ
Năm
18 tuổi, Sufiah quay trở lại Oxford để tiếp tục học, và yêu một chàng
sinh viên tên Jonathan Marshall. Họ kết hôn một năm sau đó nhưng cuộc
hôn nhân này chỉ kéo dài được 1 năm. “Lúc đó, tôi nghĩ chúng tôi sẽ mãi
mãi bên nhau nhưng vì kết hôn khi còn quá trẻ nên chúng tôi đã chia
tay”.
Sau khi cuộc hôn nhân đổ vỡ, cô quay trở lại
London, dạy thêm toán vào buổi tối để kiếm sống. 6 tháng sau đó, cô
chuyển đến Manchester – và lại bước chân vào nghề mại dâm. “Tôi vẫn còn
trẻ và tôi không thể quyết định được mình muốn làm gì”, cô nói. “Thực
sự, tôi vẫn thích học”. Sufiah hoàn toàn ý thức được rằng với khả năng
của mình, cô có thể dễ dàng tìm được một công việc trong thành phố nơi
cô đang làm nghề bán dâm và kiếm được 60.000 bảng mỗi năm.
Mẹ của cô, bà Halimahton đã từ con vì: “Tôi không thể tin được nó đã trở thành người như thế”, bà cho biết.

Bìa quyển nhật ký của Laura D. (Ảnh: Timesonline)
Cuốn tự truyện "bán hoa" của sinh viên gây chấn động nước Pháp năm 2008
Năm
2008, nước Pháp chấn động bởi một quyển nhật ký Mes Chères Etudes (Việc
học hành đắt đỏ của tôi), của cô sinh viên năm thứ 2 viết về việc bán
dâm kiếm tiền sinh hoạt của mình.

Laura D., 19
tuổi, sinh viên ngôn ngữ Trường Đại học Paris viết trong quyển nhật ký,
vì không thể chi trả cho những hóa đơn sinh hoạt nên cô đã đi bán thân.

“Qua
Internet, nhiều nữ sinh viên bị dụ dỗ làm công việc bán thời gian - bán
dâm để kiếm tiền chi trả cho phí sinh hoạt”, Laura cho biết.

Nói
chuyện với tờ The Times, Laura tỏ ra khinh bỉ những lời khẳng định của
nhóm đấu tranh cho quyền của những phụ nữ làm nghề mại dâm rằng những
câu chuyện sinh viên bán dâm hoàn toàn là sự bịa đặt, tưởng tượng của
giới truyền thông.

“Có vô số các cô gái như tôi
nhưng họ không muốn nói về chuyện này, thậm chí với cả bạn bè của họ.
Thật khó để nói ra, do vậy nó được giữ bí mật”.

Cảnh sát Pháp ước tính thời điểm đó có khoảng 20.000 sinh viên làm công việc bán thân.
Mặc
dù đã làm việc 15 giờ một tuần bán điện thoại, nhưng Laura cho biết
cuộc sống của cô vẫn rất đói khổ. Người cha công nhân và người mẹ y tá
với số lương tối thiểu nên không thể hỗ trợ cô.

“Không
một xu dính túi, những hóa đơn không có tiền trả và phải trốn vé trên
các phương tiện công cộng. Đó là một cuộc sống không thể chịu đựng
nổi”, cô viết. Và một cú nhấp chuột trên mạng Internet sẽ hiện ra rất
nhiều lời đề nghị mua bán dâm và xoa bóp. Quá cùng quẫn, cô quyết định
trả lời một mẩu quảng cáo: “50 tuổi, trẻ đang tìm một người biết mát xa
theo yêu cầu. Ưu tiên sinh viên”.

Trong quyển sách
của mình, Laura nói: “Tôi tự nhủ, làm mát xa sẽ giúp tôi có được một
cuộc sống xa hoa là làm bất cứ thứ gì tôi thích. Tôi không nhận ra rằng
đó chính là mặt trái của vấn đề: Tôi sẽ không bao giờ được phép lựa
chọn lại. Từ lúc hồi âm cho mẩu quảng cáo đó, thì tôi đã ’dính’ vào
nghề đó rồi”.

Trong lần đi khách đầu tiên, “Joe”,
người khách 50 tuổi trả cho cô 190 bảng để được nhìn ngắm cô. Tháng
4/2007, mỗi lần đi khách cô kiếm đuợc 340 bảng nhưng cô quyết tâm từ
bỏ. “Tôi không thể ngủ được, đêm đêm nằm trên giường, tôi toàn bị thức
giấc với những hình ảnh ghê hiện ra trước mắt”.

Sau
khi quyết tâm từ bỏ nghề gái gọi, Laura làm việc cho một nhà hàng ở
Paris, và cô nhận ra rằng, cô đã bị tổn thương: “Bây giờ tôi thấy khó
có cảm giác với các chàng trai. Tôi hi vọng sẽ không bao giờ quay trở
lại con đường ấy nữa. Thật kinh khủng. Đó chỉ đơn thuần là quan hệ tiền
bạc và sự chi phối về tài chính. Thật khó để lấy lại thăng bằng sau đó”.
Về Đầu Trang Go down
 
Lời thú tội của thần đồng Toán học làm gái bán hoa
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Vĩnh Bảo Bang :: Thông tấn xã thuốc lào-
Chuyển đến